|
|
January 23 Chiều ngày 11/1 tại Văn phòng Microsoft Hà nội , LIVECLUB đã tổ chức buổi sinh hoạt core team đầu tiên tại hà nội với sự tham gia của anh HẢI HÀ (GĐ trung tâm tin học bộ công thương) chủ nhiệm LIVECLUB Vietnam. Chị Hồng Hạnh đại diện cho hội tin học việt nam, về phía microsoft có anh Hải, anh Cường , David LIM (Microsoft APAC) ,cùng các bạn Key member, MVP, MSP tại Hà nội.LIVELCUB vinh dự đón ông Christophe TGĐ microsoft vietnam đến dự và chào mừng LIVECLUB đến sinh hoạt tại văn phòng Microsoft.
Ông Christophe, TGĐ Microsoft VN tham dự buổi họp
LiveClub meeting and discussion Anh Hải và ông David Lim

Download "Behind Blue Eyes" | File WMA | File FLV
Sáng mở mắt, nắng ơi dậy chưa nhỉ … 6h. Mặc vội bộ đồ, chạy ra góc quán quen. Sớm quá, người vắng tanh, một mình ta một góc. Nghe Limb hát “Behind blue eyes”, quái hôm nay ai mở nhạc đến lạ, cứ 1 bài lặp lại miết, như đâm như xoáy vào tim. Đây cũng là 1 bài trong list ưa thích của mình … rock ballad mà. Ngồi trầm ngâm bên tách cà phê sớm còn nghi ngút khói, ngẫm nghĩ lyrics của nó, bỗng phát hiện ra nhiều điều mình chưa biết … Cả về bài hát … lẫn bản thân mình …
Tiếng ghi ta dạo đầu nhẹ nhàng, trầm lắng, như mở ra một nỗi buồn âm thầm … Lời ca cất lên, chất giọng trầm trầm, hơi khàn khàn, vang lên như một lời tâm sự hơn là lời hát … “No one knows what it’s like To be the bad man To be the sad man Behind blue eyes” Không ai hiểu cái cảm giác đó đâu, Cảm giác của một kẻ tồi tệ, Cảm giác của một kẻ sầu muộn, Đằng sau ánh mắt buồn… Ai hiểu được cho tôi … Những năm tháng đắng cay qua dạy cho tôi phải biết kiêu căng … Phải biết ngước cao đầu … Giữa đời tôi đứng, như một pho tượng để người người phải ngắm nhìn … Tôi kiêu căng và xảo trá … Tôi tính toán và mưu lợi … Nhưng … có bao giờ … chỉ một lần thôi … bạn tôi ơi … hỏi rằng sao ánh mắt tôi luôn buồn vời vợi … Tôi trở thành một kẻ đáng kính trọng trong mắt đồng nghiệp, bè bạn … Nhưng tôi cũng thành một kẻ đáng khinh bỉ nhất … Tất cả chỉ là một con người … “No one knows what it’s like To be hated To be fated To telling only lies” Ai hiểu được cảm giác đó không ? Khi ta bị ruồng bỏ, khi ta bị phủ nhận … khi ta chỉ dám nói ra những điều dối trá … Tôi mang lên cho mình nhiều lớp mặt nạ … Là một người con hiếu kính … tôi xỉ vả vào hai chữ “hiếu kính” Là một người con cả biết quan tâm đến gia đình … tôi chà đạp lên hai chữ “quan tâm” Là một người biết yêu thương … tôi khóc cho hai chữ “yêu thương” Tài năng … Kiêu hãnh … Tất cả … tất cả chỉ là chiếc mặt nạ tôi tự mang cho mình … Đêm … là lúc ta buông tiếng thở dài … Và ngày … ta mang lên mình những chiếc mặt nạ … Nào ai hiểu cho … “But my dreams They aren’t as empty As my conscience seems to be” Nhưng … tôi mơ một giấc mơ … điên rồ … không chẳng phải điên rồ đâu … chỉ là một giấc mơ tàn tạ … Đêm … 1h khuya rồi … Vẫn ngồi đây viết những giòng này … Bên tai vẫn là giọng khàn khàn … “But my dreams They aren’t as empty As my conscience seems to be” Mơ một gia đình êm ấm … mơ một tuổi đời thanh thản … Tôi mơ về mái nhà xưa … mái nhà của những ngày ấy … Bên tai … dù cố hết sức vặn cả volume loa lẫn headphone … vẫn không xua đi nổi cái tiếng chén đũa sau nhà vỡ tan từng cái … tiếng chửi rủa … tiếng khóc … Đêm … một mình cô đơn … một góc phòng … Đêm … mơ … “I have hours, only lonely My love is vengeance That’s never free” Ngày mai rồi sẽ ra sao … cái vòng xiết chặt lên cổ … làm sao tôi ghỡ … Ngày mai rồi sẽ ra sao … tình yêu và sự trói buộc … Gánh nặng trên vai … Ai hiểu cho ta … Nào dám mơ một hạnh phúc … Tình yêu cũng thành nỗi dày vò … Yêu lắm … nhưng … Tiếng chén bể sau nhà đưa tôi về thực tại … Tối … Tối như con đường phía trước của tôi … Mơ … Nhưng thực tại vẫn là thực tại … Xin lỗi em … tôi là kẻ vô dụng … Đằng sau tất cả những lớp mặt nạ tôi mang trên mình … “No one knows what it’s like To feel these feelings Like I do And I blame you” Trong đêm … điếu thuốc lập lòe … cháy … lụi tàn … chỉ còn là tàn tro … Như chính cuộc đời tôi … chưa bao giờ được là ngọn lửa … cứ âm thầm cháy … đốt cuộc đời qua những tháng năm … Không dám mơ … vì mơ sẽ không là hiện thực … Không dám khóc … nước mắt chỉ khiến lòng nặng chĩu … Trút nỗi giận lên đầu thế gian … “Khi nắm đấm ta siết chặt, hãy giữ nó lại đi Trước khi ta dùng nó, và lương tâm tan biến Còn khi ta mỉm cười, hãy cho ta hay một vài điều xấu xa đi Trước khi ta bật cười to, và xử sự không hơn gì kẻ ngốc Nếu ta lỡ nuốt một thứ gì có hại Đừng ngần ngại cho tay vào họng ta và lôi nó lên đi Còn nếu ta rùng mình trước màn đêm giá lạnh Hãy mang đến tấm mền và phủ kín người ta Hãy cho ta hơi ấm, để sưởi ấm cả tâm hồn Hãy để ta mặc tấm áo choàng dệt bởi tình người, ai đó nhé Chẳng ai hiểu nổi cảm giác ấy đâu Khi ta là một con người không tốt Khi sau ánh mắt buồn, ta chỉ biết âu sầu” Dành cho tình yêu của tôi … Nếu như tôi là điếu thuốc … Xin hãy làm đốm lửa … cùng đi với tôi đến cuối cuộc đời … Cùng đốt cho tôi niềm tin nho nhỏ … Rằng một ngày … tôi sẽ bùng cháy … Cháy lên hạnh phúc yêu thương … Để quên đi ánh mắt buồn …
Vừa thi xong Exam 70-646 Beta : Pro: Windows Server 2008, Server Administrator và Exam 70-647 : Pro: Windows Server 2008, Enterprise Administrator
Các câu hỏi chú trọng vào Network Load Balancing, Clustering, NAP ( Network Access Protection), Windows Server Hyper-V, DFS, Active Directory Lightweight Directory Services, QoS (Quality of Service),Windows Bitlocker Drive Encryption ... etc Các câu hỏi không thật sự khó nhưng đánh vào những điểm mới trên Windows Server 2008 và Vista nên cũng gây lúng túng. Sau khi vượt qua kì thi Exam 646/647 Beta thì phải đợi 8 tuần mới có kết quả. Hy vọng là mình sẽ Passed :D 
http://www.hieu.info/music/CoGaiDenTuHomQua.wma Và rồi ta hứa sẽ quay trở lại và một ngày mai như hai người bạn Một ngày đã quên tất cả lại nhớ về nhau cùng năm tháng còn ấu thơ Và ngày hôm nay anh như đứa trẻ của ngày hôm qua xa xôi tìm về Lời thề tựa như ánh lửa sưởi ấm lòng anh như chính cô gái đến từ hôm qua Tình yêu dầu trôi xa dư âm để lại và nếu thuộc về nhau em sẽ trở lại Và anh được thấy hoa rơi như cơn mưa tươi thắm những con đường Dường như là vẫn thế em không trở lại và mãi là như thế anh không trẻ lại Dòng thời gian trôi như ánh sao băng trong khoảng khắc của chúng ta Nhiều năm xa hạnh phúc anh muốn bên em Cuộc đời này dù ngắn, nỗi nhớ quá dài Và cũng đã đủ lớn để mong bé lại như ngày hôm qua Phần nhạc dạo với tiếng piano thanh thoát, chậm rãi đưa người nghe vào không gian của ca khúc. Chàng trai trở về thành phố quê hương vào một ngày đầu mùa Hạ sau nhiều năm xa cách. Thành phố vẫn thế, vẫn những mái nhà cổ nằm yên ả bên những con đường vắng lặng. Ở nơi đó đã từng chứng kiến hai đứa trẻ lớn lên bên nhau với biết bao kỷ niệm đẹp đẽ và đáng nhớ. Cho dù, ở đâu đó quanh đây vẫn thấp thoáng những ký ức thật buồn. Tất cả cứ dần hiện về theo mỗi bước chân của chàng trai khi qua từng con phố xưa… Ngày cuối cùng thời trung học. Đứng bên nhau dưới hàng phượng vĩ trong một buổi chiều mưa tầm tã. Hai người đã nắm thật chặt đôi bàn tay và nhìn sâu vào mắt nhau, hẹn ước một ngày trở lại chính nơi này mười năm sau đó. Vào khoảnh khắc chia xa ấy, bao nhiêu hiểu lầm cũng như sự hiếu thắng trẻ con giữa chàng trai và cô gái bỗng nhiên tan biến hết. Thay vào đó là giọt nước mắt hòa lẫn trong nước mưa lăn trên đôi gò má… Mười năm. Khoảng thời gian mà hai người nghĩ rằng mình sẽ có thể quên đi tất cả, để gặp lại nhau như những người bạn. Nhưng dù có trôi qua nhiều thời gian hơn thế đi chăng nữa, thì làm sao mà hai người có thể quên được tất cả. Bởi vì lời hứa gặp lại nhau cũng chính là một lời chia tay xót xa và nghiệt ngã nhất. Nó như nhát dao khắc sâu rồi tạo nên những vết sẹo thời gian trong trái tim đôi bạn trẻ…
Và ngày hôm nay anh như đứa trẻ của ngày hôm qua xa xôi tìm về Lời thề tựa như ánh lửa sưởi ấm lòng anh như chính em cô gái đến từ hôm qua… Giọng ca dần trở nên xao xuyến và xúc động hơn trước. Bước chân chàng trai ngập ngừng dừng lại ở nơi có con đường nhỏ, với hai hàng phượng chạy ngang qua mái trường xưa. Trời bỗng đổ mưa rào. Mười năm trôi qua với biết bao nhiêu biến động trong cuộc đời. Nhưng cuối cùng thì chàng trai vẫn đã đứng ở nơi đó bên gốc phượng thứ 18, dưới cơn mưa như ngày nào. Mưa chiều lạnh nhưng lời thề năm nao đã làm lòng chàng trai ấm lại. Cũng như trong suốt những năm tháng xa nhau, hình ảnh cô gái như ngọn lửa tiếp thêm sức mạnh cho chàng trai vượt qua bao khó khăn và thử thách. Nhưng thật ra, cô gái mà chàng trai nghĩ đến có phải là cô gái của hiện tại hay không? Không. Đó là cô gái của ký ức, của những khoảnh khắc mười năm về trước, của ngày hôm qua trong chàng trai mà thôi. Còn thực tại, còn những khoảnh khắc sau mười năm, còn ngày hôm nay của chàng trai thì lại không có sự xuất hiện của cô gái. Tình yêu đầu trôi xa dư âm để lại và nếu thuộc về nhau em sẽ trở lại Và anh được thấy hoa rơi như cơn mưa tươi thắm những con đường Mưa ngày càng nặng hạt. Nhưng chàng trai vẫn đứng dưới gốc cây chờ đợi cô gái, với một niềm tin sắt đá. Nếu hai người thuộc về nhau thì cô gái sẽ trở lại dù cho tình yêu đầu ấy đã quá xa xôi. Ngoài trời, hoa phượng rơi trong mưa làm đỏ thắm cả một con đường ký ức. Những kỷ niệm theo cơn mưa trở về vây quanh chàng trai… Viết đến đây tôi chợt nhớ đến một hình ảnh tương tự và cũng rất cảm động về sự đợi chờ trong ca khúc “Tie a yellow ribbon round the old oak tree”. Cũng liên quan đến một gốc cây (cây sồi già) và một sắc màu (màu của dải ruy-băng). Nhưng có lẽ, niềm tin của cô gái dành cho người yêu mình trong ca khúc trên, ít vô vọng và có hậu hơn so với hiện tại của chàng trai trong ca khúc này. Màu đỏ hoa phượng trong hình ảnh “hoa rơi như cơn mưa tươi thắm những con đường“, cũng lại làm tôi nhớ đến một ca khúc nằm lòng của tuổi trẻ thế hệ trước mình. “Mỗi mùa hoa đỏ về. Hoa như mưa rơi rơi. Cánh mỏng manh tan tác đỏ tươi. Như nuối tiếc (máu ứa) một thời trai trẻ. Hoa như mưa rơi rơi…”. Nếu như ở “Thời hoa đỏ” thơ Thanh Tùng - nhạc Nguyễn Đình Bảng, người nghe bắt gặp màu đỏ của sự khắc khoải, của sự cồn cào đến cháy bỏng giữa tiếng ve ồn ào. Thì ở “Cô gái đến từ hôm qua”, đó là một màu đỏ mộc mạc và dịu dàng hơn trong cơn mưa, nhưng vẫn không kém phần da diết cũng như thiếu đi sự sâu lắng. Đây chính là phong cách sáng tác thường thấy trong các ca khúc của Trần Lê Quỳnh.
Dường như là vẫn thế em không trở lại mãi mãi là như thế anh không trẻ lại Dòng thời gian trôi như ánh sao băng trong khoảnh khắc qua chúng ta Giai điệu trong đoạn điệp khúc này bỗng có nhịp nhanh và gấp gáp hơn. Như chính nhịp đập hồi hộp trong trái tim chàng trai vào giây phút gặp lại cô gái. Và cuối cùng, thì cô gái cũng đã đến. Nhưng đấy mãi chỉ là cô gái… của ngày hôm qua. Còn cô gái của ngày hôm nay, dường như sẽ không bao giờ trở lại nơi đây để gặp anh. Chắc không còn gì tuyệt vọng hơn thế, khi người ta lấy sự không thể quay lại trong thời gian để nói đến sự không thể trở về ở không gian. Một khoảnh khắc chợt đến và chàng trai cay đắng nhận ra điều ấy. Cũng như trong những khoảnh khắc xa xưa, anh biết mình đã yêu cô gái. Nhưng làm sao anh có thể nắm giữ được tình yêu ấy, khi mà tình cảm vốn chỉ như những khoảnh khắc mong manh lướt qua mỗi chúng ta như ánh sao băng vậy… Có điều gì đó nghẹn ngào, nức nở trong lời ca. Những giọt nước mưa lăn nhè nhẹ trên bờ mi chàng trai… Nhiều năm xa hạnh phúc anh muốn bên em Cuộc đời này dù ngắn, nỗi nhớ quá dài Và cũng đã đủ lớn để mong bé lại như ngày hôm qua. Vậy đấy. Cuối cùng thì chàng trai cũng đã chấp nhận với thực tại, với sự thật. Anh và cô gái không thuộc về nhau. Cô gái của hiện tại không trở lại. Tất cả những khát vọng tình yêu trong chàng trai sau mười năm xa cách, giờ chỉ còn lại là một ước muốn thật quá đỗi hiền lành và cũng rất trẻ con. Anh mong bé lại để được ở bên cô gái, thế thôi. Quá khứ như một giấc mơ và với chàng trai, dường như tất cả chỉ mới xảy ra vào ngày hôm qua. Nhưng ngay cả với một mong ước tưởng như rất giản dị ấy, chàng trai cũng không thể nào thực hiện được. Tội nghiệp cho anh nhưng biết làm sao đây khi mà ngày hôm qua không thể là ngày hôm nay, và lại càng không thể là ngày mai. Mưa đã tạnh. Chàng trai không còn đứng dưới cây phượng nữa, anh đơn côi bước đi trên con đường màu đỏ. Con đường ấy hữu hạn và ngắn ngủi như một đời người, nhưng giờ sao mà dài đến thế, đi mãi, đi mãi mà chẳng hết. Con đường của ký ức, của nỗi nhớ chưa bao giờ ngắn… Tông nhạc đến câu hát cuối cùng của bài ca được thay đổi một lần nữa và trầm hẳn xuống. Nghe như một tiếng thở dài… Tại sao cô gái lại không giữ đúng lời thề? Có lẽ xin được để dành câu trả lời cho bạn đọc. Cá nhân người viết thì vẫn thích một kết cục không có hậu như thế này hơn. Có chắc rằng khi hai người quay lại với nhau, họ sẽ có được hạnh phúc? Người đàn ông khi chưa đạt được mục đích, họ luôn trăn trở, day dứt để tìm cách làm được điều ấy. Khi đạt rồi, có ai biết được họ sẽ đối xử thế nào với chính cái họ đã từng tôn thờ hay không? Thật là may, vì vẫn còn đó những người phụ nữ tỉnh táo. Những người bảo vệ cái đẹp trong tình yêu. Một ca khúc với giai điệu thật đẹp trên nền piano. Ca từ không quá phức tạp, giản dị thôi nhưng vẫn làm người nghe nhớ mãi. Giọng ca mộc mạc của Đăng Minh cũng là nét đặc biệt của ca khúc này. Một bài ca với những âm thanh phát ra từ kỷ niệm. Chắc chỉ có hiệp sĩ mù mới bắt được siêu hacker này: Sau cùng hắn cũng bị bắt. Tên siêu hacker với cái nick “mudenthui”, lộng hành vài tháng qua không thoát khỏi lưới pháp luật...Sau khi xác định phần lý lịch, cuộc hỏi cung chính thức bắt đầu. - Còn rất trẻ, lại là một sinh viên sao cậu lại lấy cái nick nghe... đen thui vậy? - Dạ không phải đen thui mà là đen thùi! Nickname của em có nghĩa là “mũ đen thùi”! - Thôi được! Cái gì đen cũng thế. “Mudenthui”! Cậu bị truy tố về tội xâm nhập trái phép vào hàng loạt wedsite các cơ quan, đơn vị... có nhận tội không? Hắn cúi đầu gần gật... - Ngày 25... cậu xâm nhập vào “nhadat.com” lôi tất cả các bản đồ quy hoạch treo toòng teng lên phải không?... - Ngày... ở trang chủ “yte.com”, hoa hồng đã che mờ cả hai chữ y đức to tướng cũng là tác phẩm của cậu?... - Thế vụ cái lẩu dê nằm chình ình trên bàn nhậu... à không, trên “baove.com”?... - Cũng là cậu! Tốt, rất thành khẩn! Nhưng có một việc chúng tôi chưa hiểu. Sao cậu lại vẽ một người lùn xịt, không đầu đứng giữa cầu trên “congchanh.com”? Lúc này hắn mới ngẩng mặt lên, mắt hơi nheo vì ánh sáng ngọn đèn: - Không phải lùn mà là... lún! Lún đi, lún lại, lún mãi, lún cả niềm tin... - Ra thế! Trang web này đã bị đào đi xới lại rất nhiều lần. Ngày... cậu đã thay lớp bê tông nhựa nóng bằng những lá bài; sau đó lại cho nó loãng xương... Phải chăng cậu đặc biệt yêu thích “congchanh.com”? - Không phải! Chỉ vì nó có quá nhiều lỗ thủng... Em đã cố giúp bịt thử nhưng cứ bịt đường này nó lại xì cầu kia, nên... Điều tra viên khẽ nhếch mép: - “Mudenthui”! Đó không phải là lý do chính đáng để phạm pháp. Chúng tôi đã thu thập rất nhiều bằng chứng cho thấy cậu không từ bỏ bất cứ trang web nào. Điển hình như: “Xaydung.com” loãng xương; nhiều người tình nguyện bị xỏ mũi ở “buudien.com”; Trồng rừng lại mọc nhà hàng, biệt thự... Tóm lại, đã bôi nhọ thành quả sáng ngời của các ban ngành... Tất cả đều nằm trong này, nếu không có gì ký vào đi. Đọc sơ tờ biên bản hỏi cung do điều tra viên đưa, siêu hacker ngoan ngoãn thò tay lấy cây bút... - Khoan đã!... Trên máy tính còn để lại dấu vết, rất nhiều lần cậu đã bẻ khóa để vào “tiensi.com”. Có phải thế không? - Không! Em không có bẻ khóa... - Cậu không thể chối cãi, chúng tôi...có đủ bằng chứng điện tử. Siêu hacker uất ức trào nước mắt: - Nhưng đâu có khóa mà bẻ? - Vậy còn đầu ra, cậu không bẻ thì thoát bằng cách nào? - Đầu vào đã không bó đương nhiên đầu ra cần gì phải bẻ. - “Mudenthui” cậu không được nói thế! Đóng mở, vào ra là quyền của người ta.. Mà này, cậu vào đấy để làm gì? Hắn ngạc nhiên trố mắt: - Vào “tien si.com” để làm tiến sĩ ạ... Điều tra viên khẽ chép miệng thì thầm: - Bộ... ai cũng làm tiến sĩ được hả? - Dĩ nhiên, trang này đang mở, họ cần nhiều lắm. Cứ đăng nhập vào là thành tiến sĩ ngay thôi mà! http://www.hieu.info/music/DuongXua.wma Chiều nay Sài Gòn trời lại đổ mưa, ngồi một mình trong căn phòng nhỏ, nhìn ra ô cửa sổ nhỏ, mưa vẫn rơi, tôi lại nghe “Đường xưa” với giọng hát Đăng Minh. Tiếng đệm guitar sao lại buồn quá, nghe như giọt mưa rơi hay từng nỗi nhớ trong quá khứ ùa về. Tôi không phải thuộc dạng người lãng mạn nhưng sao hôm nay lại buồn thế? “Bước trên đường về anh thương nhớ em âm thầm, nhớ bao ngọt ngào xưa êm ấm”. Cũng trên con đường quanh co ngày trước, tôi về luôn có bóng em song đôi, nhưng hôm nay chỉ lẻ bóng một người. Bước trên đường về em thương nhớ anh âm thầm nhớ bao hẹn thề xưa êm ấm Những trưa hè tình dâng lên đắm say vô bờ Em nói bằng tiếng thơ mong chờ Tiếng yêu ngày nào cho em nhớ anh tơi bời Với bao ngọt ngào ta vun xới Ðã không còn đường xưa thơm nắng môi em hồng Tan nát rồi giấc mơ hương nồng Rồi ta sẽ bước chới với khi người khuất xa chân trời Sẽ hấp hối trong đêm mù khơi Sẽ thấy bóng tối vây từng nỗi đau xanh ngời Xa vắng rồi những khi bên người Với bao muộn phiền em trông ngóng anh bao miền Hỡi anh ngọt ngào sao hoang vắng Xót xa này từng đêm thao thức em đong đầy Ðêm vẫn là những đêm hao gầy Bước trên đường đời em mơ thấy anh tươi cười Với bao hẹn hò tan trong gió Những ân tình đời chưa cho sớm mai yên bình Ta vẫn còn đứng đây riêng mình Rồi anh sẽ thấy thấp thoáng bao lần tóc em bay dài Thấy bóng dáng yêu thương ngày mai Với những tiếng hát yêu người thiết tha mơ màng Ta gói trọn giấc mơ phai tàn
Tình yêu của ngày trước không bao giờ chết đi mà như một phần cuộc đời tôi, quên làm sao được “những trưa hè tình dâng lên đắm say vô bờ..”. Nhung nhớ rồi cũng chẳng còn gì, “đã không còn đường về thơm nắng môi em hồng, tan nát rồi những khi hương nồng”. Ước mơ chỉ là ước mơ, có bao giờ chúng ta chạm vào nó được một lần, tôi yêu tình yêu của tôi và đem nó theo trên cuộc hành trình dài của cuộc đời mình. Có lúc sao mà êm ái nhẹ nhàng, rồi có khi nặng trĩu làm con tim tôi mệt mỏi. “Xót xa này từng đêm thao thức anh đong đầy, đêm vẫn là những đêm hao gầy…” Giấc ngủ không trọn vẹn từ ngày giã biệt tình yêu của mình, tôi mang hình bóng của nó vào từng giây phút chập chờn, rồi mỗi ngày trôi qua cái bóng tôi thêm mong manh và lẻ loi. Phải chăng tình yêu chỉ là một giấc mơ dài, và không có điểm tận cùng, niềm hạnh phúc sẽ tìm thấy trên từng chặng đường và không bao giờ có hạnh phúc vĩnh cửu cả…! Vẫn biết lưu luyến là xót xa thôi, nhưng tình nhỏ làm sao quên? “Rồi ta sẽ bước chới với khi người khuất xa chân trời,..sẽ thấy bóng tối vây từng nỗi đau xanh ngời”. Rồi mai thức giấc, hay trong đêm khuya mộng mị, tôi với cái bóng của mình ôm trọn giấc mơ riêng vào lòng “ta gói trọn giấc mơ phai tàn”…Tôi nghe ca khúc này rất nhiều, và lần nào cũng như tôi đang đi trên “Đường xưa” cùng với Đăng Minh và đối thoại cùng tình yêu nhỏ nhoi của mình.
Ui dza !!! Sau khi suy đi nghĩ lại nhiều lần là: chẳng lẽ các CEO (Chief Executive Officer) như Mark Russinovich của Sysinternals (khi xưa - giờ đã bị Microsoft “ăn thịt” rùi ), hay Jonathan của Sun Microsystems… có blog để làm công cụ giao tiếp với mọi người thì tại sao Hiếu tui lại không có 1 cái blog taaaa (bon chen với đời )… Dù gì tui cũng là một… CEO (Chief Entertainment Officer) mà… haha Thế là tui quyết định tiếp tục viết lại blog. Pà con ủng hộ nha… hihi…
|